Lâu rồi mới có Chủ nhật thảnh thơi. 6 AM dậy, chạy 3 vòng hồ, vừa ngắm bà ăn sáng vừa nhâm nhi tách 🍹 trà chanh mật ong saffron mẹ pha. Bình thường dậy trễ, uống vội rồi lao đi làm 🏃♀️➡️ Phơi xong tủ quần áo của cả nhà trong 1 tuần, L phụ mẹ nấu nồi cà bung đậu 🍲 chuẩn bị từ 11 AM mà 1 PM mới được ăn trưa 🥲
Giờ là lúc dành thời gian cho sở thích thứ 2, sau du lịch: 📝 Viết lách. L thích viết, lúc nào cũng đau đáu phải viết tuần 1 lần. Mang Mac lên công ty tranh thủ giờ nghỉ viết, về vẫn chưa đụng tới 😩 Sáng đi đường nghĩ ra đủ thứ, mà chẳng có bút + sổ để note lại. Sau khi ra HAN, L nhận việc mới, cuối tuần lại lượn lờ đi chơi. 8k2 followers nên tuần nào cũng có bạn từ UAE, Qatar, KSA, US qua. Thương mẹ dậy từ 4 AM, tuần 5 ngày nấu cho L với 2 cháu mang đi học, đi làm, rồi thêm 2 bữa/ngày cho bà với bố, L ở nhà phụ mẹ cho yên tâm. 10 PM lên giường hết anh Hổ tới chị Ry kể chuyện. Mắt rũ xuống rồi vẫn phải vểnh tai nghe. Thiu thiu ngủ, Hổ than “Chả ai chìm vào giấc ngủ nhanh như dì. Đi WC có 2' quay lại dì ngủ mất tiêu.” L nhận ra khi người ta quá bận, ham công tiếc việc, ngày ngủ 5H cũng chẳng còn thời gian để… buồn ngủ nữa
Các nhà tiên tri dự báo 2026 sẽ là năm kinh tế buồn, khó khăn chồng chất khó khăn. Chiến tranh Ukraine – Nga đã sang năm thứ 4, Mỹ – Trung căng thẳng, Mỹ - Cuba, Colombia, Venezuela ngày càng phức tạp sau vụ Trump bắt giữ tổng thống Maduro. Mỹ – các nước NATO ở EU sứt mẻ vì hòn đảo Bắc Cực Greenland, Israel – Iran, Campuchia – Thái Lan hở ra là nổ súng đe doạ nhau. Mà Việt Nam vẫn bình yên lắm. Người người đổ xô sắm Tết Nguyên Đán khiến shop L nhộn con nhịp hẳn 🫶 Mới 17 ngày đầu năm đã có 14 đơn giúp L có dịp nghe shipper SPX với GHN trải lòng, mới hiểu công cuộc mưu sinh khó khăn như nào và Shopee bóc lột không chỉ shippers mà còn sellers. Mỗi đơn hàng đi lấy shipper được 400 VND, seller như L bị đánh 30-40% thuế phí 😤
Động lực kiếm tiền nên mưa gió mở mắt thấy đơn là L bật ngay ra khỏi giường, chưa kịp đánh răng rửa mặt đã lục tủ tìm đồ, lạch bạch tay xách nách mang lên công ty, tranh thủ trưa gói để 4 PM các anh shipper đi giao cho khách. Các cô lao công tốt bụng ghê. L xin bịch nylon đựng giấy thì 1 cô cười bảo “Chờ đây, cô sang toilet bên kia lấy cho gái xinh” ☺️ Cô khác dặn “Chúc cháu buôn may bán đắt. Cô kẹp túi dưới bàn rửa tay, rảnh thì vào lấy. Sướng nhỉ, ngoài lương chính còn có lương phụ” 😊 Cô quét rác thấy 3 đơn trên ghế hỏi “Cần túi nylon không cô giữ lại cho. Không cho cháu thì cô cũng vứt thôi. Cháu dùng gói hàng cho đỡ phí” 😇
Từ việc kinh doanh, L học được 3 điều:
1. Cái khó ló cái khôn: Thay vì chụp mãi 1 khung cảnh chán ngắt, đổi background là khách thấy khác liền
2. Đừng bán thứ mình có, hãy bán thứ người ta cần. Cùng 1 sản phẩm, nhưng hình ảnh và nội dung bắt mắt là đã hơn người rồi 👉 Lý do content marketing/ creative writing không thể thiếu trong SEO, SEM, giúp người đọc, người nghe fall for the traps
3. Khách hàng là thượng đế. Thời gian là vàng bạc. Chậm vài phút khi khách đang cần, quay lại khách đã qua shop khác
Từ khi về được bố mẹ chăm chút, L ăn ngon ngủ yên, da dẻ căng bóng, người béo phổng phao. Khám sức khoẻ định kỳ mới biết so với giờ này năm ngoái tăng 3kg 🐷, bố mẹ gọi 'Có da có thịt' 😟 Thế là cuối tuần L dậy sớm chạy 30', trong tuần thêm 30' yoga. Mỡ tăng cũng được, nhưng làm ơn đúng nơi chốn. Đừng dồn vào bụng với mặt, mà hãy dành cho mông với ngực của L điii 🥹
Người ta bảo đỏ tình đen bạc, đỏ bạc đen tình. L may mắn có cả 2. Online là tin nhắn tới tấp
“M yêu t không?”/ “M nhớ t chứ? Nhiều như nào?”/ “T đưa m qua đây, m ở nhà được không? T đi làm nuôi m.” L thẳng thắn “T yêu bản thân nhất. Thứ 2 là gia đình. Thứ 3 là tiền bạc. Ở nhà không tiền, không mối quan hệ. Mà t cần tiền, rất nhiều tiền. Tiền làm t vui, giúp t đi du lịch 193 nước, khiến t đẹp hơn, trẻ hơn, xinh hơn và giúp gia đình t khi họ cần” 🤑💰
Mẹ vẫn dạy L từ khi bé tới hiện tại “Tiền bạc vì không có nó con người ta trở mặt với nhau. Chỉ khi đụng tới tiền con mới biết bộ mặt thật của người khác. Nếu không chạm vào lợi ích của nhau thì không biết ai tốt ai xấu nên đừng vội phán xét, tâng bốc người khác. Sống dựa vào người khác như con tầm gửi sớm muộn cũng bị người ta chán nản, ruồng rẫy cho coi” 👌
Mỗi ngày nhận vài trăm tin nhắn hỏi thăm khiến L thấy nhàm. Đến mức trả lời người đầu rồi copy paste gửi những người còn lại. PGĐK cũ về thăm văn phòng, ghé bàn L hỏi “Dạo này em còn nhận được 99 bông hồng của các anh zai nữa không?”
L cười “Em có bao giờ nhận dưới 100 bông 🌹 đâu anh” 😅
Cái gì nhiều quá cũng thành dư thừa. Với L, tiền vẫn chưa đủ, nên vẫn thấy thiếu, thấy thèm. Không thiếu người bên cạnh, chỉ sợ thiếu chính mình. Khi còn phải ngửa tay xin, thì chưa phải là yêu. Khi còn phải dựa dẫm, thì chưa phải là lựa chọn. L muốn tự do, muốn đủ đầy. Nên yêu mình trước đã. Yêu người, tính sau 🤞
Comments
Post a Comment