Để rời xa 1 nơi - 1 thành phố L từng gắn bó 18M thực sự không dễ xíu nào. Ngày cuối cùng cũng là ngày bận rộn, lu bu nhất 🏃♀️ Mới thứ 7, L đang ăn bữa 3IN1 lúc 3 PM thì sếp báo chuyển văn phòng từ vương quốc LB về LĐT. 9 PM có công văn thông báo chủ nhật phải đi làm và 12 PM nhận tin hết giờ lúc 5 PM phải rời thành phố mang tên bác về thủ đô để kịp có mặt tại trụ sở mới vào 8 AM thứ 2. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức L chẳng kịp nhận ra mình sắp phải nói lời tạm biệt 😳 Đóng 2 valy và 1 thùng carton đồ, L thở phào nhẹ nhõm vì chưa bao giờ nghĩ sẽ ở SGN lâu tới mức này nên đồ đạc cũng không quá nhiều 😇
Ra lấy hàng Shopee, 1 bé mèo từ đâu chạy tới chà vào chân 🐱 Hỏi mới biết các anh an ninh sân Golf là ba mẹ nuôi của bạn ý, đưa từ bãi xe hơi sang bãi xe máy, đã cho 2 con cá, tối canteen có cơm mới lấy tiếp. Giờ về, bé chơi thân hớt hải gọi “L, bé mèo của chị bị xe hơi cán chết rồi. Mọi người đang chôn ở gốc cây nè thương lắm. Chị ra pray cho bạn ý đi” mà mải pack đồ, book xe ra sân bay, tạm biệt các phòng ban, L quên béng mất 😭 Giờ nghĩ lại vẫn thấy nghèn nghẹn vì thương bé mèo 🥹
PGĐ tâm lý không giới hạn hành lý quá cước cho KTM nên riêng hành lý ký gửi của L đã 70kg, xách tay thêm 10kg nữa. Đặt xe 7 chỗ mà còn dư đúng 1 chỗ cạnh tài xế 🥲 Năm ngoái vào có 1 valy to 30kg + 1 valy nhỏ 10kg thì năm nay về gấp đôi tài sản. Nếu biết đi gấp, L đã không mang nhiều đồ tới vậy 😔 Bikini đi Bali vs Cebu chưa kịp mặc, table runner, table standee, uniform chưa kịp dự Education Fair của trường, rau khoai, cà tím mẹ hái chưa kịp ăn, gạo, trứng chưa kịp nấu. Chị gái đi đón phải dặn để Bê, Hổ ở nhà không tới nơi không có chỗ ngồi 🥹
Không xác định ở SGN lâu dài. L lúc nào cũng chuẩn bị tinh thần để move out to another country/ move back to HAN nên không mang xe vào. Spa hay qua bạn đều bắt bus khiến L tạo thói quen tốt mỗi lần lên/ xuống xe sẽ cất giọng “Cám ơn bác tài” 😊 Hàng ngày đi làm được các anh an ninh, caddie, hàng xóm, đồng nghiệp BAV/ sân Golf chở. Mưa ⛈ sếp chở xe hơi về tận nhà, cuối tuần bạn bè, đồng nghiệp cũ tới tâm sự. Ngồi làm việc anh CEO từng chở L về từ sân Golf nhắn “Anh trưa nay liên hoan bên Long Biên, xong việc anh em mình gặp nhau nhé” 😉 Anh CEO vô tình gặp trên chuyến QH255 ở HAN, vô SGN kêu em zai tới rước L về tận nhà nhắn “Anh đang từ Trà Vinh về, biết em thèm nên mua sầu riêng cho em nè. Chiều anh đi VT thăm 2 mảnh vườn, em muốn đi cùng thì báo anh" ☺️
Đưa 3 đồng nghiệp đi chợ PVB mà tới công ty mọi người kể “Bà L nổi tiếng khắp chợ đi đâu ai cũng biết mà toàn mua được giá hời” 😄 Mua chanh, ổi, tắc, chuối, mấy cậu bé người Hưng Yên nháy mắt "Chị mua đi em bán chị 5k/ký" L thích bắp nên hay ghé tiệm 🌽 quen. Chị vợ treo giá “Bắp nếp 10k/5trái” mà thấy L, anh chồng đưa bao nilon nói “Bắp nếp 10k/6 trái”, L vui vẻ nhặt thêm 3kgs ổi nữ hoàng 15k, về đếm ra 7 trái bắp. Qua tiệm xoài, anh chủ khoe “Mua đi em, xoài ngọt thơm lắm” L do dự, ảnh chào “5k/ký. Mua nhiều anh chở về cho” 😍 Bé ngồi bên kể “Anh nè gan thiệt, vợ ngồi ngay đó mà dám đưa chị về” 😆
Đường về nhà L có 1 tiệm may của 1 chị sống cùng 1 bé cún 🐶, mỗi lần từ HAN quay lại chị đều phát hiện ra cười hỏi “Cô mới đi du lịch về hả?” L cười lại "Dạ" rồi sải bước đi tiếp 😊
Ngày L bị rớt thẻ nhân viên, quay lại công ty vừa đi vừa cắm mặt xuống đất dò, chủ tiệm trái cây, gạo, sửa xe, cafe đều ngỏ ý muốn chở L vào sân Golf tìm. 1H đồng hồ không thấy, L ra bãi đậu xe, mặt buồn như mất sổ gạo 😣 Các anh an ninh tụ lại an ủi, động viên phân công chở L về bảo "Tối rảnh ghé sân Golf đi đá banh với tụi anh. 8 PM mọi người đi nhậu cả bên BAV tụi em nữa vui lắm" Những câu chuyện giản đơn vậy thôi, nhưng khiến L được sống giữa lòng Sài Gòn bằng tất cả sự chân thành 😌
Mẹ dạy "Ơn ai một chút chẳng quên, phiền ai một chút để bên cạnh lòng”, L thực hành lòng biết ơn mỗi sáng thức dậy nên yêu đời, hạnh phúc và bằng lòng với cuộc sống hơn rất nhiều 🩷
Ấy vậy mà, SGN đau lòng quá 😢 Rời đi vội vã, không kịp tạm biệt tất cả, từ những người bạn, anh caddie, an ninh, cho đến cô bé bị down mỗi sáng thấy L qua là với tay ra bắt, hôn thật chặt, ba bạn ý phải dứt ra L mới đi được. Thi thoảng, L dắt đi 1 đoạn vì hỏi “Muốn đi làm cùng chị hả?” 2 mắt bạn ý sáng rực lên, mở to và la ơi ới. Ông chú đứng gần thấy vậy bảo “Con nhỏ nó bị khùng đó”, L nhoẻn miệng cười 🙂 “Thì sao chú?” vì L biết sự chân thành là điều tốt đẹp nhất ta có thể trao cho một người và chính tại nơi đây, L đã nhận được rất rất nhiều sự chân thành ấy. Tạm biệt SGN - hometown thứ 2 của L ở VN 👋 Cảm ơn vì đã cho L một quãng thời gian đáng nhớ đến vậy 🥰
"Cầm tấm vé trên tay em bay đến nơi xa
Sài Gòn đau lòng quá toàn kỷ niệm chúng ta
Phải đi xa đến đâu?
Thời gian quên mất bao lâu?
Để trái tim em bình yên như ngày đầu tiên" 💔
Comments
Post a Comment