T𝐡𝐮 𝐇à 𝐍ộ𝐢 🍂

3 tuần trước trên đường từ quê nội ra sân bay quay lại SGN, L lẩm bẩm trong xe 🚗 khi chị gái lái và L ngồi giữa 2 cháu (1 đứa dựa vai, 1 đứa nắm tay) ở ghế sau: "Tháng 7-9 là thu rồi mà trời oi bức thế này, SGN còn mát mẻ hơn. Hè Hanoi đúng là mùa chia tay mà". Ấy vậy mà từ hôm về, thời tiết mát mẻ hẳn, tối ngủ 2 bà cháu phải đắp chăn mỏng, sáng ra hồ nắng dịu nhưng không gắt, trưa ngủ cũng chả cần quạt. Cuối cùng thì trời cũng đã chịu chuyển từ hè sang thu - mùa mà với L là mùa đẹp nhất trong năm 🥰 Vì dành 7 năm ở nước ngoài đi học, đi làm xen kẽ từ tuổi 17 tới 29, L chợt nhớ những ngày thu Hanoi thời ở nhà cũ bên HQV do dành 16 năm ở đó trước khi bố mẹ nghỉ hưu quyết định chuyển về PVĐ. Những hôm có tiết học sáng ở trường cấp 2 LQĐ, L đạp xe 🚴‍♀️ trên đường Nguyễn Văn Huyên, hít hà mùi hương hoa sữa thoang thoảng trong gió, ngước lên trời tận hưởng bầu không khí trong lành, mát mẻ, cao giọng hát 🎤 "Có phải mùa thu giấu anh lâu đến thế? Để đến cuối con đường ta mới nhận ra nhau" Sáng sớm ngủ dậy, đứng ở ban công tầng 2 phòng khách hay tầng 3 phòng bố mẹ, tầng 4 phòng 2 em zai, ngắm hàng người lướt qua lướt lại, lắng tai nghe những bài hát về mùa thu Hà Nội trên loa phát thanh của Tổ dân phố, thỉnh thoảng nghe các cô chú bán hàng rong từ xa "Ai xôi khúc, bánh bao, bánh mì nóng đây", "Điện lạnh, TV, máy giặt, điều hoà hỏng bán đây" thâm tâm vô cùng thư thái, yên bình, nhẹ nhõm 😇 giữa dòng người nườm nượp đi lại nhưng có phần chậm lại so với các mùa đông hay hè... Nắng thu nhè nhẹ dịu dàng, nhuộm vàng lên tất cả cảnh vật. Nhớ ngày lễ 02/09 các năm, cả nhà kéo nhau lên phố cổ dạo quanh hồ Hoàn Kiếm, ghé qua Đền Ngọc Sơn, cầu Thê Húc chụp hình, xếp hàng đi Hop on Hop off bus 🚌, dừng lại ở đường Tràng Tiền ăn kem. Mọi người dường như đổ về hết 36 phố phường. Ai ai cũng trang điểm thật xinh, thật đẹp, mặc áo dài trắng, tay cầm hoa và nụ cười bừng lên trong nắng. Năm nay L lên phố cổ mà cảm giác dân số VN tăng gấp 100, 1000 lần hồi nhỏ. Có chăng ngày thơ bé đôi mắt L be bé nên nhìn xã hội cũng nhỏ theo? 🥲 Giờ, khi đã tự mình đi làm kiếm tiền nuôi bản thân và chăm sóc ba mẹ, bà ngoại, các cháu, trải qua rất nhiều mùa thu ấy, cái vòng lặp hàng ngày cứ vô tình cuốn L đi 🥹 L chỉ có thể cùng bạn bè/ người yêu đi chơi riêng mỗi lúc rảnh rỗi. Nhiều lúc chỉ mong có những ngày cuối tuần thảnh thơi, cùng gia đình dắt bà ngoại 97 tuổi dạo bước trên phố, bón bà 1 ly kem 🍨 nhâm nhi 1 chén cafe trứng ☕bên cạnh gói cốm non và cùng nhau 📸 chụp chung những tấm hình xinh xinh như ở nhà. Chỉ vậy thôi là đảm bảo bà sẽ ghi nhớ mãi trong đầu và mỗi lần con cháu qua thăm sẽ nhắc "Việt Nam mình bây giờ đường xá phát triển, xe cộ hiện đại, con người văn minh lắm, chả thể ngờ có ngày hôm nay. Phải cố sống thêm 10 - 20 năm nữa để xem đất nước 🇻🇳 đổi thay như nào" 😇 "Con đi qua trăm bể Mơ một triệu mùa xuân Cuối cùng, nơi muốn đến Lại là nơi đã từng Ước gì con không lớn Ông bà cũng chẳng già Nỗi nhớ này đủ lớn Đưa con về hôm qua" - Trốn lên mái nhà để khóc, Lam

Comments