🌏 Hành trình đáng giá nhất là ký ức thu được từ mỗi chuyến đi

Ba tuần rong ruổi trời tây, bố hỏi: ‘Bài học con rút ra sau chuyến đi này là gì? Xưa mỗi lần bố đi công tác, về là phải viết báo cáo gửi bác Xuân TGĐ đi đâu, gặp ai, làm gì?” L reply “Nhiều bài học lắm. Dần dần con kể bố nghe. Đó là lý do con chụp hình 📸 quay videos, viết blogs 📝 để lưu lại kỷ niệm ở những vùng đất mới. Chả phải khoe cho ai thấy mà để mai này già rồi, không đi nổi nữa, xem lại dòng thời gian, nhớ về những năm tháng phông bạt mình hồi trẻ. Chứng minh bản thân mình đã tới thế giới này, hơn nữa lại có 1 cuộc sống rất chân thực và đặc sắc ❤️ Quá tam 3 bận. L đi Trung Quốc (TQ) 3 lần và tự nhủ không bao giờ quay lại vì mục đích thêm stamps vào passport không thành vì TQ không đóng dấu cũng chả cấp visa khi nhập/ xuất cảnh, chỉ phát sổ/ giấy thông hành kẹp chung hộ chiếu 😟 Vậy mà join dự án SHFW với VISA ở Thượng Hải 2026, L có duyên quay lại đất nước tỷ dân này lần 4 bởi 1 hãng hàng không tư nhân mới nổi mà chất lượng vượt qua sức tượng tượng của mình 🤗 Trước khi bay L searched về Sanghai Airport, có reminder mang áo ấm theo vì qua đêm ở sân bay rất lạnh. Công nhận đúng dã man 🥹 Thời tiết đầu Tháng 10 Thượng Hải 27*C, L chợp mắt từ 4 PM khi mặt trời chiếu thẳng mặt, 9 PM bật dậy run cầm cập dù mang trên người 1 đầm công chúa 2 lớp dày, áo khoác len dài tới hông và đi tất chân. Chiều về từ châu Âu, L rút kinh nghiệm mặc 5 lớp áo vẫn rét run 🥶 Check weather app mới biết Thượng Hải 16*C. Xung quanh người Hanoi đi tour Thượng Hải về than “Không ngờ TQ lạnh thế, có 15*C.” Người Hoa thì mặc quần tất, áo lông, L tưởng họ sang Châu Âu đón lá vàng giống mình. Ai dè chi từ thành phố ra sân bay và du lịch mấy nước Đông Nam Á 🥲 Sân bay Thượng Hải rộng, phát triển và an toàn lắm. L đi khắp nơi, quay lại điện thoại, tai nghe Bluetooth, passport vẫn còn nguyên, túi sách, laptop không ai đụng 😇 Chỉ westerners da trắng mang valy, hành lý, xe đẩy vào toilet hay chờ người ra trông giùm mới dám đi. Người Hoa họ tin vào hàng nghìn camera lắp ngay trên đầu mà ung dung tự tại. Tự nhủ không biết bao giờ VN mới có free shower rooms cho khách thường với thủ tục chỉ cần scan passport. Máy nước nóng, lạnh đặt cách nhau 10m để mọi người pha trà, cafe. Toilets, bồn rửa, xà phòng tự động 100% nên chả có lao công lau chùi dọn dẹp. Thủ tục check out đơn giản chỉ bằng fingerprints collection tại selfscan cho cả người nước ngoài. Playground có 1 giá lớn đựng sách Tiếng Trung kèm ghế ăn cho infant, bập bênh, thú nhồi bông bằng da. Mỗi tội ổ cắm TQ dị thật. Cũng 3 chấu nhưng không to và phổ biến kiểu UK, Malay, Sing mà nhỏ hình tam giác với chân dẹt khiến sắp hết pin L mới tá hoả biết không vừa 🤨 Hên sao về tới BRU máy mới sập nguồn. Thiu thiu ngủ nghe tiếng nhạc không lời du dương, L ngước lên thấy 1 cô gái trẻ người Hoa đang chơi piano 🎹 Hỏi mới biết 3 đứa nhiều điểm chung: Vợ chồng bạn ý đang chuẩn bị bay UK 10D9N, đáp London Gatwick, ghé Oxford, Cambridge, Birmingham và bắt coach lên Scotland trước khi về Thượng Hải. L cũng đi Châu Âu nhưng không phải UK, bay hãng TQ mà kể tên 2 bạn ý chưa nghe bao giờ 😅 Ra Juneyao xuất thân từ 1 tập đoàn tư nhân, chuyên kinh doanh bất động sản, nghỉ dưỡng giống BAV. Chỉ là công ty L lấy tên khác thay vì lấy tên công ty mẹ của BAV - FLC Airlines 😬 Bay 2 AM mà 3 AM đã phải dậy ăn. Hộp giấy bạc ghi 🇻🇳 Catering Service Company còn nóng hổi nhưng vì mới ăn tối lúc 7 PM cùng gia đình, quá no 🤰 nên L quyết định gói lại vì còn 16H transit ở Shanghai. Hàng ngày, 12 PM L mới ăn trưa, bỏ bữa sáng vì tối là bữa chính thức của cả nhà nên ăn ngập mồm căng rốn. Thấy tiếp viên A320 CEO Juneyao nói xiexie với từng hành khách khi dọn rác khiến L nghĩ “Hãng hàng không của sự hiếu khách à sao nói cảm ơn nhiều thế?” Bay 4 lần với Juneyao mới phát hiện cabin crew 100% nữ, không tiếp viên nam và ngồi hàng đầu khoang Eco luôn có 1 anh mặc đồng phục áo trắng, quần đen, 3 vạch cầu vai (khác pilot 🧑‍✈️ không đội mũ) đi qua lại để ngăn chặn những hành động quấy rối, vi phạm của hành khách với tiếp viên nữ 🧐 Sợ thật, chuyến bay 11H từ PVG-BRU mà L ngủ từ lúc cất cánh, dấu hiệu seatbelt off là 2 AM tới khi máy bay nhiễu động mạnh mới tỉnh 🥱 Đang nằm trên 3 ghế vải êm ái, L chợt nhớ người đàn ông bay SIA không đeo seatbelt bị đập lên trần chết ngay tại chỗ hay người phụ nữ bay United Airlines lơ lửng trên không rồi rơi bụp phát xuống bàn spaghetti 🍝 L bật dậy thắt seatbelt, đồng hồ chỉ 8 AM, không tin mình ngủ 😴 6H liên tục, dậy 2 lần vì tai nghe Bluetooth hết pin và 1 lần chạm vào màn hình nên nhạc mở loa ngoài. Thấy note tròn trên inflight TV thông báo đã ngủ khi bữa ăn 🍱 được phục vụ, liên hệ tiếp viên để nhận đồ takeaway. Tiếp viên Juneyao có tâm thực sự, đèn tắt, mọi người chìm vào giấc ngủ, họ mang khay thức ăn, đi lại kiểm tra màn hình ai dán note tròn tím phòng trường hợp các vị khách đó đã tỉnh. L hỏi trong bữa tiếp theo, 2 chị ý ra giải thích “Sandwich 🌯 is cold. Cant eat anymore. Let me bring you some snacks” 🥰 Có lẽ là đi đâu cũng vậy, điều đáng quý nhất không phải là visa, dấu mộc hay những tấm ảnh check-in, mà là những ký ức chân thật trên từng chặng đường. Shanghai lần 2, TQ lần 4, tưởng chẳng bao giờ quay lại, nhưng hóa ra vẫn có duyên. Và lần này, L đi không chỉ bằng đôi chân, mà bằng cả trái tim 🩷💜 #LynnyinChina #Shanghai #ShanghaiDiaries #VISA #TravelJournal #Europe #LifeOnTheMove #LivingToRemember #LynTravelogue #JourneyWithin

Comments